Chủ Nhật, 1 tháng 7, 2012
QUÀ CỦA THÁNG 6 (2)
QUÀ CỦA THÁNG 6 (1)
Thứ Tư, 25 tháng 4, 2012
NGHE NGUYỄN NGỌC TƯ NÓI CHUYỆN...
Tôi mê văn Nguyễn Ngọc Tư, nhà văn tỉnh lẽ nhưng văn chương mênh mông như… Cánh đồng bất tận. Cái kiểu viết tưng tửng của người Nam bộ mà thấm vô gan ruột người ta. Hôm nay tình cờ đọc được bài phỏng vấn này, thấy thú vị, mang lên đây, bạn bè ghé nhà ai thích đọc chơi.
Thứ Bảy, 24 tháng 3, 2012
CÓ MỘT VÌ SAO BĂNG QUA CUỘC ĐỜI NÀY!
Thứ Hai, 19 tháng 3, 2012
BẠN RỦ VỀ NHÀ!
Lời hẹn từ một ngày mùa xuân khi trời còn mát mẽ, bạn rủ về chơi sông Tiền, nơi mà 38 năm về trước, cô tiểu thư Sài Gòn đã bước về làm dâu, thời gian đủ dài để bạn - người sau khi rời Sài Gòn đã làm vương lại những câu thơ ở bậc thềm trường đại học …Khi biết thương cành liễu. Mùa thu đã đi qua… - trải qua đủ đắng cay ngọt bùi ở miền đất ngọt phù sa này. Miền sông nước mà bạn đã cùng với chồng - cũng là một chàng trai Văn Khoa - vất vả bao năm tháng để bây giờ con cái đã trưởng thành, chúng tôi đã vui với niềm vui của hai bạn khi bước vào ngôi nhà thật đẹp của con trai.
Nhưng trước đó khi vừa rời khỏi xe đã thấy bạn “em” (còn bạn đang ở nhà là bạn “anh”) cười thật vui, vì có cả bạn Văn Khoa và bạn hàng xóm của Góc nhỏ Văn Khoa, bạn “em” hớn hở đưa mọi người xuống thuyền đi dạo chơi trên những cù lao giữa sông Tiền, trong đó hai cù lao nằm ở địa phận tỉnh Tiền Giang (cồn Long và cồn Lân), hai cù lao còn lại thuộc địa phận tỉnh Bến Tre (cồn Quy và cồn Phụng). Trên thuyền gió sông thổi mát rượi, nhìn con sông lấp lánh nắng thật hiền, nhưng đó là mùa này, đến mùa gió chướng sông Tiền cũng dậy sóng.
Những lúc rời thuyền bước lên cù lao, cây cỏ làng quê rợp mát, có một cái cầu tre lắc lẽo, rồi có lúc rời thuyền lớn xuống xuồng nhỏ chèo đi trong con rạch xanh rờn lá dừa nước. Bạn đã cho những con mắt mệt mõi của chốn thị thành được một khoảng thời gian êm dịu với màu xanh của sông nước, cỏ cây.
Ăn trưa ở một cù lao, món gỏi ốc gạo cay cay và rất ngon, cá lóc nướng trui truyền thống của vùng quê Nam bộ, bí rợ nấu kiểm mà mọi người hưởng ứng hào hứng đến nổi nhà bếp phải vét hết trong nồi đưa thêm ra.
Rời sông nước, về lại đất liền, tranh thủ dạo chợ Mỹ Tho, có một gánh xôi đậu xanh sầu riêng, bạn ngồi sà xuống với chị bán xôi, vì là khách hàng thân quen từ hồi hai con còn nhỏ xíu đã ăn xôi của chị.
Về nhà bạn, ông chủ nhà được phân công ở lại nhà chuẩn bị đón tiếp bạn bè, bạn Văn Khoa đã quen nhà rồi nhưng bạn Mul dù mới đến lần đầu vẫn rất thoải mái bởi sự thân tình ấm áp của cả gia đình bạn.
Và có một niềm vui khác, tháng 3 có một ngày là sinh nhật bạn “anh”, người không thích và chưa bao giờ tổ chức sinh nhật, nhân dịp bạn bè đến đông vui cả nhà tổ chức sinh nhật cho “ông” luôn, 2 cháu nội Su, Tú và cháu ngoại Miki chuẩn bị cho ông một ổ bánh sinh nhật thật đẹp, bà và con dâu vào bếp, một buổi tiệc sinh nhật đơn giản nhưng thật vui, thật ấm áp. Mắt hai bạn mình lấp lánh niềm vui.
Cám ơn một ngày được hòa mình với màu xanh thiên nhiên, cám ơn một ngày thật vui ở nhà bạn, cám ơn tình bạn đã hơn 40 năm và sẽ còn mãi mãi.
Thứ Bảy, 3 tháng 3, 2012
THÁNG BA! ĐỌC THƠ CỦA NHỮNG NHÀ THƠ NỮ
Nghe nói quả tim chỉ có hai ngăn, nên ta không chia ba ra được.
(Thầm khen, có nhà thơ đã chia nhiều chia ít rất rạch ròi)
Tháng ba của ta xây nhà, chia đều hai cửa
Cửa quá khứ đóng vào, hiện tại chớ mở ra
Tháng ba
Nắng rất vàng và mây rất xanh
Ta chúc cho tuổi mới rất lành
Để biết nâng niu tình nhặt nhạnh
Tháng ba, không dễ những bắt đầu...
Ngờ nghệch, Em ....
Người đàn bà đi về phía gió ….
Chủ Nhật, 5 tháng 2, 2012
XUÂN DU PHƯƠNG THẢO ĐỊA
Mùa xuân đi chơi vùng cỏ thơm…
Thời tiết dễ chịu năm nay kéo dài đến giữa tháng chạp, quá đầu tháng 2 dương lịch, nên bỗng dưng tôi muốn như câu đầu của một bài thơ cổ: Xuân du phương thảo địa…. Chợt nhớ đến bạn hiền ở Bến Tre, cũng lâu rồi chưa về lại nhà bạn, nghe nói từ khi có đường cao tốc, từ Sài Gòn về nhà bạn non 2 tiếng. Vậy là ngẫu hứng mùa xuân, í ới rủ nhau về Bến Tre. Người già đi chơi có cái lẩm cẩm của người già, tôi là người rủ rê chuyến đi này nên lanh chanh đi tiền trạm bến xe trước, thấy gần trạm xe là cái An Đông Plaza to đùng, bèn cắm đầu cắm cổ chạy quanh một vòng kiếm cái chỗ gởi xe để nhắn cho các bạn. Hỉ hả về nhà gởi một PM dài ngoằng cho các bạn chỉ dẫn tận tường địa chỉ trạm xe, chổ gởi xe cách trạm… 300m, còn gợi ý đi xe ôm từ chổ gởi xe về trạm xe chắc chừng 10 ngàn. Đến chiều chị Quế buông một cái comment: Có chổ gởi xe ở bv 30/4 cách đó chừng… 50m thôi. Hi hi… GM bị việt vị rồi.
Đi thăm bạn nên tôi lo đem theo khoai tây, rồi trà Artiso, rồi bánh phục linh sấy (những món đặc sản Đà Lạt cho người Bến Tre), trong bụng khoái lắm vì nhớ mang quà cho bạn, chừng ngồi ở nhà chờ xe, còn chừng 10 phút nữa xe chạy mới nhớ ra cái chuyện quan trọng nhất thì tôi quên mang theo: tôi có nhiệm vụ mang đến cho bạn ở Bến Tre một món quà của một bạn khác từ Mỹ đem về… than ôi, những bà già U 60 đi chơi luôn quên trước quên sau, đại tỷ Quan Thư chuẩn bị sẵn bọc thuốc thường nhật… nhưng quên bỏ vô giỏ, chị Quế bỏ vô giỏ đầy đủ không quên gì hết nhưng lại… ngủ quên. Tóm lại với những chuyện quên và nỗi nhớ bạn hiền cộng với các rơi rụng dần dần vì ý tưởng chuyến du xuân này chỉ mới xuất hiện 2 ngày trước đây nên cuối cùng buổi gặp nhau đầu năm này kể luôn chủ nhà có được 5 người, con số đẹp của năm Thìn: Ngũ long… nhưng chỉ có một công chúa là Quyan còn lại thì là toàn thái hậu với hoàng thái hậu.
Sân vườn nhà bạn ngập nắng buổi sáng, cỏ đậu tốt bời bời dưới chân, phong lan đong đưa trên đầu, góc vườn nhỏ xanh ngăn ngắt những cây, có một gốc lộc vừng nhỏ hoa đong đưa bên cái hồ nhỏ, những cây phước lộc thọ tươi tắn, một cây “thần kỳ” đỏ rực với cơ man nào là trái. Phía sau nhà cũng là một vườn cây xinh xắn, không thấy một cọng cỏ.
Trong nhà bạn thì khỏi nói, xinh xắn và sạch boong, ông chủ nhà của bạn có một bà nội trợ đảm đang quá, trong khi chúng tôi ngồi uống nước thì bạn đã nhanh nhẹn vừa nói chuyện vừa nấu cơm trưa cho “Cọp anh”, trong đó có món tôm kho tàu bạn làm để dãi chúng tôi buổi chiều. Lo bữa cơm trưa xong xuôi, bạn trở thành một “gai tour” khi đẩy tất cả chúng tôi lên một chiếc tắc xi, rong ruổi không sót một góc nào trong thành phố quê hương của bạn. Nghe giọng nói lúc đầy tự hào, lúc bức xúc… khi giới thiệu từng chỗ đi qua, thấy là bạn yêu quê nhà biết bao, tôi hơi mắc cỡ, đã có khi nào tôi giới thiệu được với bạn bè Sài Gòn bằng một tình cảm như vậy chưa nhỉ?
Bạn đưa chúng tôi đến với quê hương của bạn bằng mắt, rồi bằng con đường qua bao tử, bánh xèo An Hòa mà chúng tôi ăn buổi trưa đó được chị Quan Thư gọi là bánh xèo “ăn hoài” vì thật là ngon.
Ăn xong lại tiếp tục lãng du, đến lượt đi chợ, ngắm nhìn những đặc sản địa phương, và đi mua quà mang về Sài Gòn.
Chấm dứt citytour bằng một cái bàn với đủ thứ nào là kem, cà phê, rau câu, chanh rum…trên sân thượng lộng gió của khách sạn Hàm Luông mà công phát hiện chỗ này là của cô bé Quyan.
Có thể ngồi ở đây bao lâu cũng được, nhưng đã sắp đến giờ hẹn xe chuyến về Sài Gòn, bạn giục quay về nhà để ăn tôm kho tàu của bạn. Nhìn dĩa tôm màu gạch tôm đỏ lựng mà phát thèm dù bụng vẫn còn no, xôi thì bạn cuộn khoanh như susi vừa đẹp vừa ngon.
Được ăn, được nói, được gói mang về, bạn hối hả bắt chúng tôi đem về Sài Gòn: nào là khế ngọt thanh hái trong vườn, bưởi đỏ hồng ngọt lịm để ăn trên xe, vặt hết trái “thần kỳ” trên cây, gởi quà cho bạn này, bạn kia, bạn gởi một túi căng phồng để đến khi lên xe chị Quế quên hết là sẽ đưa cho ai món gì, món gì…! Chúng tôi ngồi trên xe, hơi bần thần vì ngày vui qua mau, xe chạy trên đường cao tốc, mặt trời thấp dần ven đường, bỗng có tin nhắn của bạn: “Hic… Còn món sương sáo sữa tươi trong tủ lạnh quên lấy ra ăn…”.
Bạn ơi! Một ngày quá đầy đủ với chúng tôi rồi mà bạn vẫn còn áy náy vì thiếu một món chưa ăn. Xuân du phương thảo địa… chúng tôi đã có một ngày mùa xuân dạo chơi vùng đầy cỏ thơm tình bạn!